TIỆN ÍCH TỰ TẠO

     

Thứ Năm, 10 tháng 1, 2013

Thơ chuyển nhà - LƯU TRỮ

           
                           MÙA LỤC BÌNH TRÔI
               Cần thơ quê Mẹ dọc đồng bằng
             Nước ngọt sông ngòi uốn lượn giăng
             Gió chướng ùa về dâng nước nổi
             Được mùa tôm cá chạy lăn tăn


             Dập dềnh sóng thổi lục bình trôi
             Hoa tím ngày xưa ấy một thời
             Bèo dạt theo về con nước chảy
             Tôi thường ngắm mãi sóng chiều rơi

             Giờ đây hoa biết giúp gần xa
             Khéo léo đôi tay chuốt mượt mà
             Đan bện cho ra hàng mỹ nghệ
             Diệu kỳ loài cỏ cuối triền xa

          
   Lục bình thế nhé!Lục bình ơi
             Sông nước sinh ra giữa đất trời
             Thấm đẫm hồn quê mùa lũ đến
            
Mênh mông trải tím sáng muôn nơi..

                                  Ngày 14-07-2011
            
-------------------------------------------------------------------------------------------
                                 HOÀI NIỆM
 

                     Con đường nổi nhớ dịu êm
     Nhớ hoa quỳnh nở hương đêm hôm nào          

                   Quê nhà ở phía ngôi sao
       Mượn dòng sông khúc ca dao làm cầu
                  Tuổi thơ tôi bạn chia nhau
        Củ khoai nướng vội hiên sau trưa hè
               Dấu chân còn đọng tiếng ve
        

        Đong đầy kỷ niệm cay xè mắt đau
 


       Nhớ thương vương mãi đằng sau
      Một thời xa vắng biết bao đổi dời
           Bạn bè mỗi cảnh mỗi nơi
    Đứa thì lận đận,đứa vui sum vầy
           Cũng từ độ ấy đến nay
   Hương xa vẫn nhớ vẫn hoài tươi nguyên
            Có gì lạ quá hồn nhiên
   Trong tôi tình bạn mãn viên không dời
.
                                             Ngày 03.07.2011

---------------------------------------------------------------------------------

   Bạn đã đến Quy Nhơn, lên đồi Thi Nhân với Hàn chưa? Bây giờ Thi sĩ nằm đó, bên cạnh là Dzu Kha vẫn miệt mài, lặng lẽ với cây bút lửa vẽ thơ Hàn.
Tặng bạn mấy câu viết bên mộ:
 
                      THÀNH PHỐ NGẬP NGỪNG
                                          Tác giả: Nhà thơ Hà Linh

Có một nơi
 biển cũng ngập ngừng
 sóng ngưng thở lăn vào bờ như làn nước 
mắt gió ngập ngừng
 cây cúi đầu ăn năn lỡ đã xanh quá ngát
 dưới chân đồi Thi Nhân

Chiều ngập ngừng khép vạt hoàng hôn 
nắng ngả vàng lả bàn tay vẫy
 ngập ngừng úa ngập ngừng xanh cỏ dại
 trước mộ Hàn

Bụi ngập ngừng in dấu thời gian trên phù điêu thơ Hàn hoá đá
vầng núi gập mình như thể ấp con tim còn đập thuở xa xôi

Chân nhang đỏ ở lại kiếp người ngập ngừng khói tan nơi vô ảnh   

bút Dzũ Kha đốt hồn Trăng cất cánh
ngập ngừng bay
ký tự cháy trên tường


Những câu thơ giấu niên đại sau lưng
hồi sinh
bay không cần địa chỉ
chiều Quy Nhơn ta thiên di bằng thơ Hàn theo thanh âm cây cỏ


Đường về phố rắc đầy mảnh vỡ
giấc mơ thi nhân chân không đế cõng hình hài
cánh buồm nào rong ruổi xa khơi hãy chở hết mọi nỗi đau ra biển

Thành phố ngập ngừng chiều bên mộ Hàn
nhìn xa lộ miên man cuộc đi rầm rập

 ở chốn nào
 phía trước thời gian sẽ có vầng đá gập lại vần thơ năm tháng chở vô cùng ? 
Đây là bài thơ của nhà thơ Hà Linh đã tặng Rêu Phong vào ngày 15/06/2011.
--------------------------------------------
 
------------------------------------------------------------------- 

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét